Huỳnh Như TrúcGóc biên tậpGóc tuyển chọn

Vì Sao Nhiều Hiểu Lầm Trong Lớp Học Không Bắt Đầu Từ Ác Ý Mà Từ Cách Mình Đoán Ý Nhau

Vì Sao Nhiều Hiểu Lầm Trong Lớp Học Không Bắt Đầu Từ Ác Ý Mà Từ Cách Mình Đoán Ý Nhau

Ở trường học, có những lúc một câu nói rất ngắn cũng đủ làm mình bực cả buổi. Một cái nhìn lướt qua cũng có thể khiến mình nghĩ người ta đang coi thường mình. Một tin nhắn trả lời chậm cũng đủ làm mình đoán ra đủ thứ. Điều mệt ở chuyện này là càng nghĩ, mình càng thấy mình có lý. Nhưng đến khi mọi chuyện sáng tỏ, hóa ra rất nhiều hiểu lầm không bắt đầu từ ác ý. Nó bắt đầu từ việc mỗi người tự lấp những khoảng trống bằng suy đoán của riêng mình.

Tôi không nói mọi hiểu lầm đều nhỏ. Có những chuyện cần được gọi tên nghiêm túc. Nhưng trong đời sống lớp học hằng ngày, rất nhiều căng thẳng lại đến từ những lệch nhịp nhỏ như thế. Người này nói nhanh nên nghe như cộc. Người kia đang mệt nên trả lời ngắn. Một bạn khác chỉ đang vội nhưng lại bị hiểu là né tránh. Nếu không nhìn ra điều đó, mình rất dễ mang theo cảm giác bị nhắm vào trong khi người kia thậm chí không ý thức được chuyện gì đã xảy ra.

Vì Sao Nhiều Hiểu Lầm Trong Lớp Học Không Bắt Đầu Từ Ác Ý Mà Từ Cách Mình Đoán Ý Nhau
Nhiều hiểu lầm trong lớp không lớn từ đầu. Nó lớn dần lên khi mỗi bên đều tự đoán phần còn thiếu theo cảm xúc của mình.

Vì Sao Nhiều Hiểu Lầm Trong Lớp Học Không Bắt Đầu Từ Ác Ý Mà Từ Cách Mình Đoán Ý Nhau

Tôi nghĩ có ba chỗ khiến chuyện này xảy ra rất thường xuyên trong học đường.

Chỗ thứ nhất: mình nghe bằng tâm trạng hiện tại, không chỉ bằng câu chữ

Nếu hôm đó bạn đang mệt, đang tự ti, hoặc vừa gặp một chuyện không vui, khả năng cao bạn sẽ đọc mọi tín hiệu theo hướng nặng hơn bình thường. Cùng một câu nói đó, hôm khác nghe có thể thấy bình thường. Nhưng hôm nay lại thấy chói. Đây là điều rất con người, không có gì đáng xấu hổ cả. Chỉ là nếu mình không nhận ra nó, mình sẽ tin tuyệt đối vào cách hiểu của chính mình.

Trong lớp học, điều này xảy ra nhiều hơn mình nghĩ. Một bạn góp ý bài làm, mình nghe thành chê bai. Một bạn nói đùa hơi vụng, mình nghe thành cố ý móc. Tâm trạng lúc đó giống như một lớp kính màu phủ lên mọi thứ.

Chỗ thứ hai: mình thêm quá nhiều ý nghĩa vào những tín hiệu quá ít

Tin nhắn ngắn, icon lạnh, trả lời muộn, ánh mắt lướt qua, cách xưng hô hơi khác một chút. Những tín hiệu như vậy rất dễ làm mình đoán tiếp phần còn lại. Vấn đề là đoán không đồng nghĩa với biết. Càng thiếu dữ kiện, não mình càng dễ tự bịa ra câu chuyện cho trọn.

Tôi thấy nhiều bạn mệt không phải vì chuyện đã xảy ra, mà vì câu chuyện mình xây thêm sau đó. Có khi người kia chỉ bận. Có khi bạn ấy nói ngắn vì đang lo một việc khác. Có khi ánh mắt đó hoàn toàn không liên quan tới mình. Nhưng khi chưa kiểm tra lại, mình vẫn có xu hướng chọn cách giải thích khiến mình tổn thương nhất.

Vì Sao Nhiều Hiểu Lầm Trong Lớp Học Không Bắt Đầu Từ Ác Ý Mà Từ Cách Mình Đoán Ý Nhau
Khi dữ kiện quá ít mà cảm xúc lại quá đầy, mình rất dễ tự viết tiếp một câu chuyện không hẳn đúng với sự thật.

Làm sao để bớt mắc kẹt trong kiểu hiểu lầm này

Tôi không nghĩ giải pháp là phải nghi ngờ mọi cảm xúc của mình. Cảm xúc vẫn là tín hiệu quan trọng. Nhưng trước khi chốt rằng ai đó có ác ý, mình nên cho bản thân thêm một bước kiểm tra. Mình đang biết điều gì thật. Mình đang đoán thêm điều gì. Có cách nào hỏi lại hoặc quan sát thêm mà không làm mọi chuyện căng hơn không.

Nhiều khi chỉ cần đổi một câu trong đầu từ bạn ấy cố tình như vậy sang có thể mình chưa biết hết bối cảnh là cảm giác đã nhẹ đi khá nhiều. Cách đổi này không phải để bênh người khác bằng mọi giá. Nó chỉ giúp mình bớt đưa ra kết luận quá sớm.

Một cách nói rất hữu ích khi cần làm rõ

Thay vì hỏi theo kiểu công kích như sao cậu nói vậy, bạn có thể hỏi mềm hơn: lúc nãy ý cậu là vậy thật hay mình hiểu nhầm. Câu hỏi như vậy tạo thêm cửa cho cả hai bên bước ra khỏi hiểu lầm. Trong rất nhiều tình huống học đường, cửa thoát không nằm ở việc ai thắng lý hơn, mà ở việc có ai chịu hỏi lại một câu tử tế hay không.

Khi hiểu điều này, mình cũng bớt mệt với những va chạm nhỏ trong lớp. Không phải chuyện gì cũng đáng giữ trong đầu suốt cả ngày. Có những chuyện chỉ cần đủ bình tĩnh để đừng biến suy đoán thành kết luận là đã cứu được rất nhiều năng lượng rồi.

Nếu bạn thường thấy đầu óc bị cuốn vào những hiểu lầm nhỏ nhưng dai, hãy lưu lại bài này để đọc lại lúc cần. Đôi khi thứ giúp mình dễ thở hơn không phải là một lời khuyên lớn, mà chỉ là một góc nhìn bớt vội hơn về người khác và cả về chính mình.

Chia sẻ:

Bài viết liên quan