Huỳnh Như TrúcGóc biên tậpGóc tuyển chọn

Cách Bắt Đầu Bài Khó Trong 10 Phút Đầu Khi Bạn Chỉ Muốn Trì Hoãn Thêm Một Chút

Cách Bắt Đầu Bài Khó Trong 10 Phút Đầu Khi Bạn Chỉ Muốn Trì Hoãn Thêm Một Chút

Phần khó nhất của một bài khó thường không phải nằm ở giữa. Nó nằm ở 10 phút đầu. Lúc đó, đầu óc mình nhìn bài và thấy nguyên một khối nặng. Cảm giác quen thuộc xuất hiện rất nhanh: để lát nữa làm cũng được. Rồi mình đi lấy nước, mở điện thoại, dọn bàn, đổi bút, đọc lại tin nhắn. Bề ngoài trông không có gì nghiêm trọng, nhưng bên trong mình biết rõ một điều: mình đang trì hoãn.

Điều làm nhiều bạn mệt là biết mình đang trì hoãn mà vẫn không kéo mình vào việc được. Từ đó cảm giác tự trách bắt đầu mạnh lên. Càng tự trách, việc bắt đầu càng nặng. Vì vậy, tôi không nghĩ cách tốt nhất là dùng lời quát trong đầu kiểu ngồi xuống đi. Cách đó đôi khi chỉ làm áp lực tăng thêm. Điều cần hơn là một cách đi qua 10 phút đầu tiên đủ nhỏ để não bớt sợ.

Cách Bắt Đầu Bài Khó Trong 10 Phút Đầu Khi Bạn Chỉ Muốn Trì Hoãn Thêm Một Chút
10 phút đầu thường là nơi sự trì hoãn mạnh nhất, vì lúc đó bài khó còn hiện lên như một khối rất lớn chưa có chỗ để cầm vào.

Cách Bắt Đầu Bài Khó Trong 10 Phút Đầu Khi Bạn Chỉ Muốn Trì Hoãn Thêm Một Chút

Tôi thường nghĩ 10 phút đầu nên có ba việc rất rõ: hạ độ nặng của bài, tạo một điểm bám, và chốt một hành động đầu tiên cụ thể.

Phút 1 đến 3: đừng bắt mình làm cả bài, chỉ cần mở cấu trúc của nó ra

Việc đầu tiên không phải là giải ngay. Hãy đọc lướt để biết bài có mấy phần, phần nào dễ hơn, phần nào nặng hơn, và đề đang thực sự yêu cầu gì. Khi một khối lớn được nhìn thành từng phần nhỏ, não bớt sợ hẳn. Nhiều bạn trì hoãn rất mạnh chỉ vì trong đầu bài vẫn là một cục mơ hồ.

Phút 4 đến 6: chọn việc đầu tiên nhỏ đến mức khó từ chối

Đừng đặt mục tiêu làm xong bài. Hãy đặt mục tiêu nhỏ hơn nhiều. Gạch chân dữ kiện. Viết ra đề đang hỏi gì. Làm câu dễ nhất. Viết dàn ý ba ý chính. Hoặc chỉ cần chép lại công thức sẽ dùng. Hành động đầu tiên càng rõ và càng nhỏ, khả năng bắt đầu càng cao.

Phút 7 đến 10: giữ mình ở lại thêm một nhịp

Sau khi đã làm được việc đầu tiên, đừng vội đánh giá cả buổi học. Chỉ cần hỏi mình có thể làm thêm bước nào liền mạch ngay sau đó. Chính nhịp nối này rất quan trọng, vì nó biến trạng thái bắt đầu thành trạng thái đang làm. Một khi đã đi vào đường ray, sự trì hoãn thường yếu đi hẳn.

Cách Bắt Đầu Bài Khó Trong 10 Phút Đầu Khi Bạn Chỉ Muốn Trì Hoãn Thêm Một Chút
Khi bài khó được hạ xuống thành một bước đầu tiên rất nhỏ, đầu óc thường bớt chống đối hơn nhiều so với lúc bị ép phải làm cả khối một lúc.

Tại sao cách này thường hiệu quả hơn việc tự ép mạnh

Bởi vì phần lớn sự trì hoãn không đến từ việc bạn không biết gì về trách nhiệm. Nó đến từ cảm giác quá nặng, quá mơ hồ hoặc quá sợ làm không tốt. Khi mình chỉ tăng áp lực mà không giảm độ nặng, não vẫn sẽ tìm cách né. Ngược lại, khi bài được bẻ nhỏ và có một điểm vào đủ rõ, việc bắt đầu trở nên thật hơn rất nhiều.

Tôi cũng muốn nói một điều rất quan trọng: nếu hôm nay bạn vẫn thấy mình khởi động chậm, điều đó không có nghĩa bạn lười. Có thể bạn đang mệt, đang sợ, hoặc đang bị bài làm cho choáng. Nhìn đúng nguyên nhân sẽ tử tế và hiệu quả hơn rất nhiều so với việc gắn nhãn quá nhanh lên bản thân.

Một cách nhắc mình khá nhẹ mà hiệu quả

Khi thấy mình muốn trì hoãn thêm, hãy thử nói: mình không cần làm hết ngay, mình chỉ cần đi qua 10 phút đầu. Câu này nhỏ thôi, nhưng nó đủ để kéo bài từ một thứ quá to về một khoảng thời gian mình có thể chịu nổi.

Nếu bạn đang mắc ở rất nhiều bài khó vì không vượt nổi đoạn đầu, hãy giữ lại bài này để dùng lại đúng lúc. Nhiều khi điều cứu một buổi học không phải là động lực lớn, mà chỉ là một cách bắt đầu đủ thông minh để não chịu bước vào.

Chia sẻ:

Bài viết liên quan