Huỳnh Như TrúcGóc biên tậpGóc tuyển chọn

Cảm Giác Bị Bỏ Lại Phía Sau Trong Lớp Thường Bắt Đầu Từ Những Khoảnh Khắc Rất Nhỏ

Cảm Giác Bị Bỏ Lại Phía Sau Trong Lớp Thường Bắt Đầu Từ Những Khoảnh Khắc Rất Nhỏ

Không phải ai cảm thấy mình bị bỏ lại trong lớp cũng đang đứng cuối lớp hay có điểm quá thấp. Nhiều khi cảm giác đó đến rất âm thầm. Một lần cả lớp hiểu nhanh hơn mình. Một lần nghe bạn bè bàn về một phần mình chưa bắt kịp. Một lần cô giáo nhắc tới một điều mà mình chưa kịp ghi. Từng khoảnh khắc riêng lẻ có vẻ nhỏ. Nhưng khi nó tích lại, đầu óc rất dễ tự kể một câu chuyện rằng mình đang tụt lại phía sau tất cả mọi người.

Tôi nghĩ điều làm cảm giác này nặng nhất là nó thường không ồn ào. Mình vẫn đi học bình thường, vẫn nộp bài, vẫn cười nói. Nhưng bên trong bắt đầu có một khoảng hụt. Và vì không biết gọi tên nó, nhiều bạn chỉ quy hết thành mình dốt hơn, chậm hơn hoặc không đủ cố gắng. Trong khi thực tế thường phức tạp hơn nhiều.

Cảm Giác Bị Bỏ Lại Phía Sau Trong Lớp Thường Bắt Đầu Từ Những Khoảnh Khắc Rất Nhỏ
Cảm giác bị bỏ lại thường không đến như một cú ngã lớn, mà đến từ nhiều khoảnh khắc rất nhỏ được mình âm thầm cộng dồn lại.

Cảm Giác Bị Bỏ Lại Phía Sau Trong Lớp Thường Bắt Đầu Từ Những Khoảnh Khắc Rất Nhỏ

Có ba kiểu khoảnh khắc tôi thấy lặp lại nhiều nhất.

Kiểu thứ nhất: mình bắt đầu so phần mình chưa biết với phần người khác đã thể hiện ra

Trong lớp, thứ mình nhìn thấy ở người khác thường là phần họ đã hiểu, đã trả lời được, đã làm xong. Còn thứ mình nhìn thấy ở mình lại là phần còn lúng túng, còn mờ, còn chưa kịp nắm. So như vậy rất dễ khiến mình thấy chênh lệch lớn hơn thực tế.

Nhiều bạn tưởng mọi người xung quanh đều đang chạy rất đều, chỉ có mình hụt hơi. Nhưng thật ra mỗi người đang giấu một đoạn mệt hoặc một phần chưa chắc khác nhau. Chỉ là nó không hiện ra ngay trước mắt mình.

Kiểu thứ hai: mình bắt đầu diễn giải mọi trục trặc theo hướng mình kém hơn

Một bài kiểm tra thấp hơn bình thường. Một câu hỏi chưa trả lời được. Một lần bị gọi bất ngờ mà đứng hình. Những chuyện như vậy vốn có thể đến từ nhiều lý do: thiếu ngủ, tâm lý căng, phần kiến thức đúng chỗ yếu. Nhưng khi đã mang cảm giác tụt lại trong người, mình rất dễ gom hết chúng về một kết luận duy nhất rằng mình không theo kịp nữa.

Cảm Giác Bị Bỏ Lại Phía Sau Trong Lớp Thường Bắt Đầu Từ Những Khoảnh Khắc Rất Nhỏ
Khi đầu óc đã tin rằng mình đang tụt lại, rất nhiều chuyện nhỏ sau đó sẽ bị diễn giải theo hướng nặng hơn thực tế.

Làm gì khi cảm giác đó bắt đầu lớn lên

Tôi nghĩ việc đầu tiên là đừng để nó chỉ ở dạng một cảm giác mơ hồ. Hãy thử gọi tên cụ thể xem mình đang thấy hụt ở môn nào, phần nào, hay trong tình huống nào. Khi cụ thể hóa được, bạn sẽ bớt thấy mình thua toàn diện và dễ nhìn ra phần nào thật sự cần đỡ lại.

Việc thứ hai là tìm một bằng chứng ngược lại với câu chuyện trong đầu. Có thể là môn bạn vẫn đang giữ được, một phần bạn đã từng hiểu ra sau khi chậm hơn, hay một kỹ năng bạn không quá tệ như mình tưởng. Mục tiêu không phải để tự an ủi mù quáng. Mục tiêu là kéo đầu óc ra khỏi kết luận quá lớn.

Đừng ôm cảm giác này quá lâu một mình

Nếu thấy nó kéo dài, hãy nói với một người đủ an toàn: bạn thân, anh chị, thầy cô, hoặc người trong nhà. Nhiều khi chỉ cần nói ra thành lời, cảm giác bị bỏ lại đã bớt sức nặng hơn rất nhiều. Vì lúc đó mình không còn phải vừa mang nó vừa cố đoán nó có nghĩa gì nữa.

Bị chậm ở một đoạn không có nghĩa là bạn đang bị bỏ lại mãi mãi. Có những đoạn học tập hoặc tuổi teen nói chung vốn rất lởm chởm. Điều quan trọng không phải là chưa bao giờ hụt. Điều quan trọng là mình nhìn đúng lúc nào mình đang hụt để đỡ mình lại kịp thời.

Nếu bạn đang sống cùng cảm giác này, hãy giữ bài viết lại cho những ngày đầu óc bắt đầu kể chuyện quá nặng về bản thân mình. Chỉ cần nhìn rõ hơn một chút, bạn có thể thấy mình không hề cô độc trong cảm giác ấy như mình tưởng.

Chia sẻ:

Bài viết liên quan